Ở làng nọ nằm ven một khu rừng lớn có truyền thuyết về con cáo đen được các cụ già kể lại cho con cháu qua nhiều năm tháng.
Con cáo đen có bộ lông đen tuyền, mượt mà, bóng mịn là một loại cáo vô cùng quý hiếm. Người ta đồn rằng ai bắt được con cáo đen và lột được bộ da của nó đem trưng trong nhà mình thì cả dòng họ sẽ được hưởng sung sướng và hạnh phúc.
Con cáo đen thoắt ẩn thoắt hiện, chưa ai được nhìn thấy nó thật gần. Những người thợ săn giỏi nhất vùng cũng phải chịu thua vì sự tinh khôn và nhanh nhạy của nó. Có khi nó chạy vụt qua khu làng vào buổi chiều tà, có lúc bóng nó thấp thoáng trên những dãy núi xa vào buổi sớm mai, hay nó nấp trong những rặng cây cao lớn trong rừng vào những đêm trăng.
Có một gia đình nhà kia mấy đời đều là thợ săn giỏi cũng mong muốn bắt được con cáo đen đó.
Đời người ông mải miết đi săn lùng con cáo đen, đến khi đã già ông trao lại giáo mác, cung tên cho người cha và nói rằng hãy cố gắng bắt bằng được con cáo đen để con cháu sau này luôn được hạnh phúc.
Người cha cũng băng rừng lội suối năm này qua năm khác để tìm con cáo đen, nhưng rồi cũng thật vô vọng, người cha đã trở về nhà khi sức tàn lực kiệt.
Trước khi qua đời người cha cũng giao lại vũ khí cho người con và dặn hãy tiếp tục đi tìm con cáo đen như tâm nguyện của ông cha.
Cũng như người ông và người cha, người con đã dành cả đời để tìm con cáo đen. Có những lúc thấy bóng nó thấp thoáng đâu đó rất gần mà mãi vẫn không thể nào bắt được.
Cho đến một ngày kia, chàng trai trẻ năm xưa nay đã trở thành ông già. Nằm trên giường bệnh ông gọi người con trai lại và cũng dặn như người ông, người cha đã từng dặn mình trước lúc chết:
– Đời ông, đời cha và đến đời của ta đã ba đời không tìm được con cáo đen. Con hãy tìm và bắt cho được con cáo đen bằng mọi giá… Phải tìm được con cáo đen thì chúng ta mới có hạnh phúc cho nhiều đời con nhé…
Nói đến đó thì ông ngất đi.
Vừa lúc đó con cáo đen ở đâu bất ngờ chạy thẳng vào nhà và nói:
– Ồ các người thật khổ sở để tìm ta như thế ư? Các người đã mất cả cuộc đời để tìm ta trong khi ta sống có đâu xa, ta ở ngay bụi rậm trong vườn nhà các người đó!
Nói xong con cáo đen lại chạy vụt đi trước sự ngạc nhiên và sửng sốt của tất cả mọi người.
Rồi từ đấy dân làng vẫn tiếp tục kể cho nhau nghe về con cáo đen, về sự thoắt ẩn thoắt hiện khó nắm bắt của nó. Nó cứ thật xa mà thực ra cũng thật là gần…
Giống như câu chuyện về loài quỷ muốn giấu đi hạnh phúc của loài người, để con người phải luôn luôn đau khổ.
Loài người cứ tưởng hạnh phúc của mình ở đâu đó xa vời, dưới đáy đại dương sâu thẳm, hay trong rừng núi mênh mang, hay trên vũ trụ bao la… Nhưng thực ra lũ quỷ giấu hạnh phúc trong chính con người mà con người đâu biết, cứ dành cả một đời đi tìm hạnh phúc. Mà thực ra nó ở rất gần bên ta.
Bạn có thể mất đi nhiều thứ và cũng không sở hữu nhiều thứ trong cuộc đời nhưng có một điều mãi mãi là của bạn: Đó chính là thân thể, là tâm hồn, là trí tuệ của bạn.
Và trên con đường riêng tôi đã tìm được những niềm hạnh phúc giản dị trong chính những đam mê của mình. Viết và vẽ đã đem lại cho tôi những niềm hạnh phúc bền chặt và sâu sắc.
Gửi đến các bạn những câu chuyện nhỏ của tôi, hy vọng tôi cũng góp phần mang lại cho các bạn niềm vui và hạnh phúc.
Hoàng Hoài Minh

