Chỉ cần đủ yêu thương, không có điều gì là giới hạn
Những dòng sông, những ngọn đồi, thảo nguyên hay biển cả đều có những ám ảnh riêng của nó. Bằng cách nào đó địa lý đã đóng một con dấu quyền lực lên trái tim người, nhất là những người viết. Tôi đọc thấy miền Tây với không khí u trầm, hoang vắng, bao dung mênh mông đến mức che mất cả những phần người bé nhỏ lẫn những điều giấu kín trong tim từng người- những thực tại đàn bà thế hệ này gieo bóng xuống thế hệ khác. Và mỗi một người giãy giụa tán loạn trong nổ lực chấp nhận ôm ấp một quá khứ khô khốc và bén nhọn cho một tương lai hoà giải, như cách một con trai bọc lấy hạt cát đâm vào thịt mình từng giờ từng khắc, cho đến khi nỗi đau hoá ngọc. Đó là lúc họ tìm thấy con người đích thực của mình, quê nhà đích thực sau những cuộc kiếm tìm tưởng như vô vọng.
Triệu Vẽ (hay nhân vật của mình) trong chuyến giang trình ra biển, vượt đại dương, và nhận ra, tận cùng đại dương là…quê nhà, là yêu thương, là nâng đỡ chở che bằng cách này hay cách khác ngay khi không còn thân vật lý, vẫn có thể cách để tỏ bày. Chỉ cần có yêu thương. Chỉ cần đủ yêu thương, không có điều gì là giới hạn
Một nỗi đau, tổn thương là một bài học. Những bài học được rút ra từ nền tảng của tình yêu thương. Nó hết sức nhân văn, giúp con người ta biết nhẫn nhục, biết thương yêu, biết đủ, biết cảm thông, biết quý trọng từng khoảnh khắc và hi vọng…




Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.