Câu chuyện bắt đầu bằng chuyến xe đi về địa phủ mang tên “Chuyến xe đi giữa sương mù”. Một “giao lộ âm dương” mở ra.
Hãy cùng đi theo tiếng sóng sông. Dòng Vong Xuyên đêm xuôi ngày ngược chảy qua ba thế giới sẽ kể cho ta nghe về một Nam Bình Phủ, sâu hơn mười nghìn mét, dưới chân ta” (Lời tựa). Lái xe là một… linh hồn của gã kỹ sư cầu đường. Hành khách là một cô gái nghề y, một gã đàn ông mang tên Hải Bóng vốn là đại gia nhưng có giấy tờ “có trục trặc tí”…
Chuyến xe đi qua các địa danh đầy ma quái nhưng cũng đầy chất dương gian. Lộ Gò là tên mới ghép từ Gò Đống Móc với Cầu Lộ Cương. Hoa qua Quỷ Môn Quan tới dòng sông hoa đỏ. Dòng Vong Xuyên “càng xuống sâu càng sáng…
Tới “Nam Bình Phủ” họ được “cõi âm” tiếp đón với đầy đủ thủ tục không kém cõi trần ở “trạm tiếp đón Vong Xuyên”. Sau đó được “bàn giao“ về các nơi theo hướng dẫn của ban hậu cần…
Câu chuyện nghe rất quen, như là đang ở chốn dương gian! Những chuyến “đi về” bằng sự trợ giúp của nhiều “người”, nhiều vong đã “nhìn thấy” cuộc sống của những người thân sau khi mình qua đời; nhiều cảnh tượng không thể nào hình dung ra, nhiều cảnh đau lòng…
…
Chuyến xe đem theo lời nhắn nhủ của những người đang ở “khung trời khác” vẫn âm thầm đem yêu thương trở về gieo dọc con đường nối hai phía thời gian.
(Trích bài đăng trên báo Đà Nẵng)
Link nghe trích đọc, Chương 1, phần 1 qua chính giọng đọc của tác giả
Link Chương 1, Phần 2:






Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.